Nếu chỉ đơn thuần thích dáng vẻ của người giàu. Ngưỡng mộ túi tiền căng phồng mà không nỗ lực kiếm tiền, biến mình thành người giàu. Cuối cùng bạn sẽ chẳng thể thoát khỏi số nghèo.
Ngày nọ, có một người nghèo gặp Thượng đế. Anh ta than thở về sự nghèo khó của mình và bày tỏ sự ngưỡng mộ người trong giới thượng lưu. Sau khi nghe xong Thượng đế hỏi: “Con có biết vì sao con lại nghèo không?”. Người nghèo không cần suy nghĩ, lập tức trả lời: “Vì con không có tiền!”. “Nếu có tiền là đủ sao?”. Thượng đế tiếp tục hỏi. “Đương nhiên, có tiền con sẽ là người thượng lưu “, người nghèo nói.
Nghe xong câu trả lời của người nghèo, Thượng đế bèn bảo: “Được, giờ ta cho con một triệu bảng Anh để con trở thành người giàu. Nếu sau 5 năm, con vẫn là người như vậy, đến lúc đó ta sẽ cho con thêm một triệu bảng Anh”. Người nghèo vô cùng vui mừng, lập tức đồng ý.
Người nghèo nghĩ mình đã là người giàu có thì phải có cuộc sống tương xứng. Nên anh ta cầm một triệu bảng Anh mà Thượng đế cho đi mua một căn biệt thự cao cấp. Sau đó lại mua thêm một chiếc xe Benz và thuê lái xe. Anh ta đến khu thương mại mua quần áo hàng hiệu, rồi thuê người giúp việc, đầu bếp. Anh bắt đầu cuộc sống của người thượng lưu theo quan điểm của mình.

Chưa đến hai năm sau, người nghèo đã xài hết một triệu bảng Anh. Vì không có tiền trả lương, tài xế, người giúp việc và đầu bếp lần lượt xin nghỉ việc. Để nhận được thêm một triệu bảng Anh, người nghèo thấy mình phải tiếp tục duy trì cuộc sống hiện tại. Thế là anh ta bán chiếc Benz, đổi sang chiếc Toyota, lấy tiền thuê người giúp việc và tài xế, tiếp tục ra vào những nơi giải trí cao cấp.
Hai năm sau, cuộc sống xa hoa đã khiến người nghèo trắng tay. Không còn cách nào khác, người nghèo đành phải bán ngôi biệt thự, đi ở khách sạn, tiếp tục cuộc sống giàu có.
Thượng đế cười lắc đầu, “Ta đã hứa rồi, nếu sau 5 năm con vẫn là người giàu. Ta sẽ cho con thêm một triệu bảng Anh. Nhưng đáng tiếc, bây giờ con vẫn là một người nghèo”.
Người nghèo muốn khóc mà không ra nước mắt, ngẩng mặt thở dài: “Làm người giàu khó vậy sao?”.
“Nếu con thật sự là một người giàu, lúc đầu khi ta đưa cho con một triệu bảng Anh. Sau 5 năm con sẽ hào phóng đưa cho ta một triệu bảng Anh. Nếu con là người nghèo, lúc đầu khi ta đưa cho con môt triệu bảng Anh. Sau 5 năm con vẫn chỉ có hai bàn tay trắng và xin ta thêm một triệu nữa. Người nghèo luôn khao khát cuộc sống của người giàu. Nhưng lại không biết người giàu chân chính không bao giờ lãng phí, họ vẫn sống tiết kiệm”. Thượng đế nói xong, quay người rời đi.
Nếu chỉ đơn thuần thích dáng vẻ của người giàu. Ngưỡng mộ túi tiền căng phồng mà không nỗ lực làm giàu, biến mình thành người giàu. Cuối cùng bạn sẽ chẳng thể thoát khỏi số nghèo. Giống như người nghèo trong câu chuyện, anh ta oán trách sự nghèo khổ của mình. Anh ta ngưỡng mộ sự giàu có của người giàu, luôn nghĩ rằng người giàu đều sống xa xỉ. Thế nên anh ta không hề do dự tiêu hết một trăm triệu bảng Anh mà Thượng đế trao cho. Sau 5 năm anh ta nghèo lại hoàn nghèo.
Sưu tầm: Nhịp Sống Kinh Tế.
Leave a Reply